10:24 PM 19/11/2022  | 

“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy). Cha ông chúng ta đã luôn dạy con cháu mình phải biết tôn sư trọng đạo là vậy.

 

Trong ngày đặc biệt hôm nay, ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11), tôi nhớ về các đồng đội tôi, những giảng viên giảng dạy trong hệ thống các trường sĩ quan cho học viên quân đội. Đối tượng giảng dạy là những người cầm súng. Bài giảng của họ là các kĩ thuật sử dụng hiệu quả các loại vũ khí để bảo vệ quốc gia. Học viên tốt nghiệp ra trường sẽ nhận nhiệm vụ chiến đấu hoặc sẵn sàng chiến đấu. Phải nói đây là những người ít mơ mộng, ít lãng mạn và ít có điều kiện để thực hiện các mơ ước của mình. Muốn mua một bó hoa tặng thày dạy mình ư? Thật khó khi các anh còn nằm nơi rừng sâu heo hút gió. Tất cả những kỉ niệm về người thầy của mình được các anh gói ghém chặt trong lòng.

Tôi có anh bạn thân cùng chiến đấu ở Quảng Trị. Sau khi tốt nghiệp sĩ quan Pháo Binh hệ chính quy, bằng tương đương Đại học (4 năm), anh được giữ lại làm giảng viên của trường. Sau mấy chục năm giảng dạy, đào tạo hàng ngàn học viên sĩ quan pháo binh, anh nghỉ chế độ trở về địa phương. Những dịp kỉ niệm ngày Nhà Giáo cao quý, tôi không thấy anh nhận được những lời chúc nồng ấm từ phía các học trò, kể cả những bó hoa tươi thắm cũng thiếu vắng luôn... Như tôi đã nói ở trên, bộ đội vô cùng gian khổ, khó khăn. Bởi vậy những Nhà Giáo Quân Đội là những người thiệt thòi nhất trong ngày hôm nay.

Thời gian trong quân ngũ, tôi cũng từng làm giáo viên dạy bắn pháo nòng dài ở một Trường đào tạo Hạ Sĩ quan. Phân đội tôi đảm trách có 50 học viên. Họ vừa từ các đơn vị chiến đấu được tuyển chọn về đây. Sau một năm học tập cùng nhau, các anh tốt nghiệp trở về các Sư đoàn quân chủ lực, ngay lập tức được tung vào trận đánh cuối cùng trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước ngày 30 tháng 4 năm 1975. 

Cho đến bây giờ khi đã rời xa quân ngũ gần 1/2 thế kỷ, tôi vẫn giữ được mối liên hệ với một vài người trong số 50 chiến sĩ ngày đó. Mỗi lần gặp nhau chúng tôi lại “vui như Tết”, tha hồ kể chuyện về những ngày huấn luyện ở nơi đào tạo hạ sĩ quan đầu tiên của Quân đoàn I  ngày ấy. Trong số 50 chiến sĩ đó, nhiều người đã là cán bộ cao cấp trong quân đội và vẫn coi tôi là người chỉ huy năm nào của họ: Trung sĩ - Giáo Viên kiêm Trung đội trưởng của họ.

Nhân ngày lễ tôn vinh các nhà giáo Việt Nam, tôi bồi hồi nhớ lại kỉ niệm một thời xưa cũ để viết nên câu chuyện này. Chúc các bạn Giáo Viên mặc áo lính lời chúc chân thành nhất của một cựu chính binh. Cầu mong các anh ổn định cuộc sống gia đình và có sức khoẻ dồi dào.

Cũng nhân dịp này, tôi xin trân trọng gửi tới các Thầy giáo, Cô giáo - Những người từng đứng trên bục giảng truyền đạt kiến thức cho các thế hệ kế tiếp một lời tri ân chân thành nhất. Kính chúc các Thầy - Cô luôn dồi dào sức khoẻ, luôn may mắn và hạnh phúc!

Nguyễn Xuân Vượng